Tag 1803 Từ bao giờ chẳng biết? Nổi buồn hóa thành quen... Và cô đơn cứ đến... Như lẽ sống tự nhiên... Từ bao giờ chẳng biết? Trái tim đã rỗng không... Nỗi nhớ cũng vô hồn... Bởi khát khao... thiếu thốn... Mây cứ hoài lẫn trốn.. Nắng hóa kiếp hanh hao... Người cũng dường quên mất... Lời hẹn thề đã trao... Cơn mưa vẫn thét gào Làm đất trời nức nở... Người với người dang dở Thêm một nửa bơ vơ... Chẳng biết tự bao giờ? Nụ cười không thể rửa.. Cho niềm đau phai nữa. Tổn thương hóa dư thừa... Chẳng biết tự bao giờ? Khóe mi kia khô hạn Bởi đáy lòng đã cạn... Tin yêu đà vỡ tan... Quan tâm thôi, cũng nản... Bởi ngượng ngùng cách xa. Hỏi thăm thôi, cũng lạ.. Bởi thật - giả lưng chừng... Chẳng thể đến tận cùng Vì cuộc đời bão giông.. Cắt đôi câu thề hứa... Chia nửa những ước mong... Người biết không.??? .. khi nhớ thương cũng chỉ giấu kín tận đáy lòng....
Tìm kiếm Blog này
Góc 2 người